TUỔI THƠ TÔI

"Tôi lớn lên với những cánh diều

Chiều đồng nội gió thoảng phiêu diêu
Bên triền đê thả bò đá bóng
Để bây giờ thương biết bao nhiêu

Tôi lớn lên với những trò chơi
Giấu trong tim ước mộng xa vời
Tuổi thơ ơi những ngày rất đẹp
Để giờ đây theo cả cuộc đời"

(Tuổi thơ tôi: Nguyễn Lê Điệp)

Một chiều hè oi ả, giữa thành phố rộng lớn, tấp nập xe cộ, tấp nập tiếng ồn và tấp nập khói bụi, lòng tôi lại hoang hoải về một miền xưa cũ. Bao ký ức của tuổi thơ ùa về như một thước phim quay chậm. Tôi nhớ về tuổi thơ tôi là những cánh đồng lúa chín vàng màu nắng âm vang trong tiếng gió vi vu như một bản nhạc của đồng quê, là con đường làng nho nhỏ đầy cỏ gà trong nắng hanh hao…

Tôi nhớ tuổi thơ tôi với dòng sông quê chảy lấp lánh như nốt nhạc ru hồn tôi êm ả. Dòng sông thân yêu nước trong vắt soi bóng hàng cây xanh ven bờ. Mỗi chiều hè, lại cùng lũ bạn thỏa thích ngâm mình dưới dòng nước mát lạnh, trong lành.

Dòng sông thân yêu nước trong vắt soi bóng hàng cây xanh ven bờ. Mỗi chiều hè, lại cùng lũ bạn thỏa thích ngâm mình dưới dòng nước mát lạnh, trong lành.

Tuổi thơ tôi có những tháng ngày ngập tràn nắng vàng, khi vụ mùa mới kết thúc lại tung tăng ra đồng chỉ để ngửi mùi thơm của gốc rạ và được chạy chân trần trên đất đai cằn cỗi. Tuổi thơ tôi là những đêm trăng sáng được thả hồn trên những triền đê lộng gió, được phiêu diêu với chú Cuội, chị Hằng.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những chiều đồng cỏ xanh rì ngợp gió cho chong chóng quay nhanh, là những lần chơi đuổi bắt trốn tìm để rồi giờ đây khi giờ đây dù bị lạc giữa tấp nập phố thị vẫn tìm thấy cho mình con đường về. Một thuở tôi vục đầu vào lòng Ngoại mà thút thít khóc vì không có cái này cái kia hay không được đi chơi như bọn bạn cùng lứa tuổi. Một thuở tôi nằm dài trong nhà ngóng ra ngoài hiên nghe mưa rơi lộp độp, câu hát ru của bà cứ à ơi theo gió hè hun hút thổi... Một thuở ngồi bên mẹ nhìn mẹ ngồi khâu chiếc áo trong trưa hè, giọt nắng mềm mại ngưng chảy mái tóc đen tuyền của mẹ ôm lấy đôi vai gầy những lo toan.

Tôi nhớ... Để bây giờ ngồi đây nhớ lại, chợt thấy lòng xôn xao về những ngày vĩnh viễn không còn trở lại khi một mùa hè lại đến. Có lẽ, vì có những điều đã làm nên tuổi thơ tôi như thế nên tôi mới thấy tuổi thơ ngọt lành như trái khế chín lấp ló xuyên qua kẽ lá trong vòm nắng giữa một buổi trưa mùa hạ . Để đến bây giờ, tôi nhớ tuổi thơ đến bùi ngùi...

"Tuổi thơ ơi một ngày khôn lớn
Là cuộc đời tôi nhớ trong mơ
Quê hương ơi một lần nức nở
Là cả đời tôi viết vào thơ..."
(Trích: Tuổi Thơ Tôi)

Giáo viên: Hoài Thu - tổ Ngữ Văn 

 

Đăng ký
học