THƯ GỬI MẸ

''Gió mùa thu, mẹ ru con ngủ

Đêm năm canh dài, mẹ thức đủ vừa năm… ''

           Không biết từ bao giờ, câu hát đó đã khắc sâu vào tâm trí con, đôi lúc nó lại ngân vang làm con nhớ lại một thuở xa xưa còn nằm trong nôi. Có thể đối với nhiều người, đó là một câu hát ru bình thường như bao câu hát khác, nhưng đối với con đó là cả một tình yêu thương bao la mà mẹ dành cho con. 

          Tháng năm qua đi in hằn những vết nhăn trên khuôn mặt mẹ. Đôi vai mẹ bé nhỏ mà nặng trĩu bao lo toan. Con gái lớn lên trong vòng tay chai sạn của mẹ, bằng những giọt mồ hôi và nước mắt của mẹ. Con vẫn nhớ ngày còn bé, con được mẹ chăm lo từng li từng tí một, mẹ luôn dạy dỗ, khuyên răn con từng điều hay lẽ phải. Mẹ dặn con không được chùn bước trước điều gì. Mẹ muốn con gái mẹ luôn là chính mình. Và mẹ còn muốn con gái mẹ sống phải biết nói lời “Cảm ơn” và “Xin lỗi”.

Mới ngày nào, con gái mẹ vẫn còn hai bím tóc thơ ngây, khóe môi luôn nở nụ cười hồn nhiên vô tư, vậy mà bây giờ con đã trở thành thiếu nữ 17. Ấy thế mà, trước lúc đi học mẹ vẫn luôn nhắc con: ''Đi cẩn thận, về sớm nghe con!'' Những lúc con gái ốm, mẹ lại lo lắng, ở bên cạnh nắm lấy tay con, truyền thêm cho con sức mạnh. Và còn rất nhiều, rất nhiều điều nữa mẹ làm cho con mà con không thể nói ra hết.

             ''Hãy nói lời yêu thương trước khi quá muộn''- có người đã từng nói với con như vậy. Nhưng từ lâu, con gái không dám tỏ lời. Mẹ ơi, con muốn nói:

Cảm ơn mẹ. Cảm ơn cuộc đời đã cho con sinh ra từ đôi bàn tay của mẹ. Mai này khi con lớn lên, có thể bước đi trên đôi chân của mình thì mỗi lần vấp ngã, con mong có mẹ bên cạnh con, tiếp thêm cho con nghị lực để con vượt qua mọi chuyện.

            Cảm ơn mẹ đã cho con nguyên vẹn hình hài, để con gái được làm người và hưởng trọn vẹn tình mẫu tử thiêng liêng. 

          Mẹ ơi! Có một thứ tình yêu như ngọn lửa âm ỉ, nhưng nó có thể thổi bùng bất cứ lúc nào, đó là tình yêu con dành cho mẹ.  Hãy luôn bên con mẹ nhé! 

Giáo viên Ngữ Văn 

 

Đăng ký
học