TẾT QUÊ

Có thứ gì đó khác lạ! Từ những ngày trước Tết, trong làn không khí còn vương chút dư vị của mùa cũ. Nắng hửng vàng lấm tấm trên đôi mái nhà tranh nằm ven sông vắng. Lớp mưa xuân lất phất rơi mang theo những cánh hoa xoan tím biếc dấy nên sắc thơ cho đất trời. Thấp thoáng đâu đây, làn khói lam chiều mỏng mảnh bay in hình trên nền trời trắng xóa - miên man một thoáng giao mùa. Trong buổi đầu lập xuân vẫn còn đâu đây cái giá buốt của tiết trời đông qua. Triền đê vẫn hun hút gió, hun hút mưa bay thấm đẫm vào lòng người cái rét lạnh. Thế nhưng, dường như đó chỉ là một tín hiệu của đất trời báo rằng mùa đã về và Tết đã sang. Bỏ lại sau lưng cái lạnh lẽo của miền xưa cũ, hương xuân của đất trời, từng chút, từng chút một thẩm thấu vào trong tâm khảm của con người để rồi làm bừng tỉnh những xúc cảm mới lạ. Tết ở quê tôi bắt đầu từ đó. Bắt đầu từ chút giản đơn của đất trời, từ cái mộc mạc đơn sơ ở chốn làng quê.

Từ ngày giỗ Ông Công Ông Táo, không khí Tết đã bắt đầu rộn rã khắp đường quê xóm nhỏ. Mở đầu cho cái sự rộn rã ấy là phiên chợ Tết đầu tiên. Người dân quê tôi ai cũng bảo rằng, năm hết Tết đến, cho dù trong năm qua có khó khăn, nghèo đói như thế nào thì ba ngày Tết phải thật sung túc. Ở quê tôi, chợ được dựng lên từ một bãi đất trống nằm ngay đầu làng. Các phiên chợ thường ngày thường là những mớ cá, mớ tôm, mớ tép được bắt lên từ con sông nhỏ nằm cuối làng. Bên cạnh đó là đôi ba mớ rau được hái từ trong vườn nhà. Thế nhưng, trong những ngày Tết này, phiên chợ quê tôi lại rộn rã hẳn lên. Trong chợ, ở một góc nhỏ bên này là tiếng gà kêu quang quác, góc bên kia là những gánh hàng hoa với những bông cúc vạn thọ rực rỡ, gian giữa là tập hợp những bộ cánh đủ màu sắc. Mẹ dắt con, bà dắt cháu cùng nhau đi sắm sửa cho ngày Tết. Tuổi thơ tôi cũng đã trải qua những ngày trước Tết đầy háo hức như vậy. Cho đến tận bây giờ, cái cảm xúc ấy vẫn còn vẹn nguyên trong tôi. Niềm vui khi được mẹ dẫn đi chợ Tết, niềm sung sướng khi được mẹ mua cho một một bộ cánh mới hòa chung với cái không khí tấp nập của phiên chợ quê ngày Tết.

Từ ngày 25 Tết trở đi, hương vị từ các bếp lửa, từ các loại bánh trái hòa quyện cùng trầm hương lan tỏa khắp thôn xóm.

Tiếng gọi nhau í ới hỏi thăm hàng xóm đã chuẩn bị Tết thế nào cứ vang lên từ nhà này sang nhà nọ. Tiếng cười đùa vui vẻ của các mẹ, các chị trong những lần mổ gà, giết lợn cùng nhau là âm thanh không thể thiếu trong những ngày giáp Tết ấy.

Chộn rộn ngược xuôi trong những ngày cận Tết thế mà cũng đã đến ngày ba mươi. Những cành hoa mai, hoa đào tự ươm trồng cũng đã đến thời nở rộ. Những bông hoa nhỏ xinh đua nhau khoe sắc trong gió xuân. Đâu đây là những vạt đất vườn bừng lên sức sống nhờ những khóm cúc với muôn màu sắc đỏ, tím, vàng…Tất cả đều trỗi dậy một vẻ đẹp riêng để chào đón thời khắc thiêng liêng của đất trời. Ngay từ sáng ba mươi Tết ấy, mẹ tôi đã chăm chút cho nồi bánh chưng – thức quà không thể thiếu trong ngày Tết. Mẹ chọn những tấm lá chuối xanh mướt to bản rửa cẩn thận rồi lau sạch và xếp ngay ngắn để bố chuẩn bị gói bánh. Gạo nếp được đãi sạch để trên giàn cho ráo nước. Bánh chưng gói xong, mẹ nổi lửa để nấu bánh. Ngọn lửa âm ỉ cháy cho tới thời khắc giao thừa. Và không riêng nhà tôi mà cả làng đều chan hòa ánh sáng từ những chiếc bếp lửa được bắc giữa sân nhà ấy. Cái lạnh của đêm giao thừa cũng từ đó mà vơi bớt đi. Bên bếp lửa cả gia đình quây quần bên nhau cùng thức để vớt mẻ bánh đầu tiên để đặt lên ban thờ cúng gia tiên.

Giao thừa - thời điểm hồn đất hương trời như quyện hòa vấn vít! Đường làng phủ sương bảng lảng. Trong mỗi căn nhà nhỏ đều chứa đựng sự ấm cúng sum vầy. Ông bà, mẹ cha, con cái quây quần bên mâm cỗ giao thừa và dành cho nhau những lời chúc tốt đẹp nhất cho năm mới.

…Thế là Tết đã đến! Ngày Mùng Một bắt đầu bởi tiếng gáy của chú gà trống đứng chênh vênh trên mái nhà tranh bên sông. Mới sáng sớm tinh mơ đã nghe tiếng người này gọi người kia làm mâm cơm cúng năm mới. Tết lại tươi vui với tiếng dao, tiếng thớt, tiếng gàu múc nước va vào thành giếng, tiếng cười nói râm ran vang lên đều đều từ đầu làng đến cuối xóm. Thôn xóm ba ngày Tết rộn rã tiếng nói cười, tiếng chúc nhau năm mới làm ăn phát tài phát lộc. Hội bài chòi tại sân đình mở từ nửa buổi sáng đến tận khuya. Những ngã ba làng, người ta chụm lại tổ chức những trò chơi dân gian. Lũ con nít chúng tôi đứng vòng xung quanh xem, chốc chốc lại hò reo ầm ĩ. 
              Đối với bọn trẻ con chúng tôi sao thấy mấy ngày Tết qua nhanh thế. Nhưng sau Tết, hương vị mùa xuân vẫn còn. Hương Tết quê nhà trải dài cho hết tháng Giêng...
              Lại một mùa xuân nữa đang đến với đất trời. Khi những giá rét mùa đông dần vơi đi, những tia nắng ấm áp của mùa xuân lại về, tôi lại nôn nao nhớ về những cái Tết quê thuở thiếu thời. Giàn mướp trước sân bắt đầu nở hoa vàng. Khói trầm nhang quyện cùng hương thơm hoa trái. Hương Tết quê nhà trở thành kỷ niệm không thể nào quên…


                                                                                                     Nguyễn Thị Hoài Thu - Giáo viên Ngữ văn

 

Đăng ký
học