BẤT CHỢT MÙA ĐÔNG ĐÃ VỀ

     Bất chợt đông về trên phố sau những cơn mưa nhỏ. Bất chợt ta cảm nhận được cái lạnh đầu mùa. Mùa đông miền Nam thật nhẹ nhàng, cũng thật ấm áp lạ thường. Mùa Đông với hương thơm ngô luộc, của khoai nướng và mùi vani của những chiếc bánh chuối nóng hổi trên những con đường hàng ngày ta đã qua.

Bất chợt đông về khi ta còn ngái ngủ, cái lạnh của mùa đông làm cho ta không muốn chui ra khỏi chăn ấm khi mỗi sáng thức dậy. Mùa đông về cho ta cảm giác được nằm trong chăn ấm, nằm nghe gió bấc thổi trên từng nóc nhà, để cho ta gặm nhấm những kỉ niệm mùa đông xa ngái.

Bất chợt mùa đông mang theo những cơn gió lạnh len vào từng góc phố, từng ô cửa nhỏ mỗi sáng thức dậy. Bất chợt cho ta thấy được cái ấm áp của những tia nắng vào buổi bình minh. Đông về làm cho ta thấy nhớ hương vị của tô phở nóng, vị nồng ấm của món thịt Đông và vị ngọt bùi của hạt dẻ hay đơn giản là vị đậm đà của tách café nóng.

Bất chợt Đông về thổi rụng những chiếc lá vàng còn sót lại của mùa thu, lại nhớ về những ngày còn bé, mỗi lần đi học được mẹ đèo sau chiếc xe đạp, cái lạnh rét buốt phì phà những hơi khói "sương" của buổi sớm mai. Những năm tháng vậy sao mà vui đến thế.

Đông về làm cho chúng ta thèm cái cảm giác cả nhà quây quần bên mâm cơm nóng, thèm cái cảm giác được mẹ ấp ủ, được mẹ pha cho ly sửa nóng mỗi sáng thức giấc. Bất chợt Đông về làm cho lòng ta càng nao nao với những nỗi nhớ khôi nguôi.

Bất chợt đông về càng thấy nhớ, thấy thương và thấy cơn gió buồn heo hút tuổi heo may.

Đông này ở những triền quê chắc là đang vào mùa, sắn nướng, ngô nướng… thèm cảm giác được nô đùa cùng với bạn bè, với người thân.

Bất chợt đông về trên phố, thấy những chiếc áo ấm đủ màu như những bông hoa đang khoe sắc, thấy những bông cúc còn sót lại của mùa thu vẫn đong đưa theo gió. Thấy nhớ cảm giác mùa Đông khi đọc "gió lạnh đầu mùa" hay "chiếc lá cuối cùng". 

Bất chợt đông về càng thấy nhớ, thấy thương và thấy cơn gió buồn heo hút tuổi heo may.

Ta từng bắt gặp một mùa Đông như thế, một mùa Đông trong thơ của nhà thơ Lưu Trọng Lư

Đôi mắt em lặng buồn

Nhìn thôi mà chẳng nói

Tình đôi ta vời vợi

Có nói cũng không cùng

Yêu hết một mùa Đông

Không một lần đã nói

Nhìn nhau buồn vời vợi

Có nói cũng không cùng

Trời hết một mùa Đông

Gió bên thềm thổi mãi,

ĐÔNG ĐÃ VỀ…!

PHÒNG TRUYỀN THÔNG 

Đăng ký
học